: dd soi cau mn

Bu bahis siteleri dışında diğer.

: dd soi cau mn


: dd soi cau mn


“Sở Ninh Dực, anh nói rõ ra xem, tôi làm sao hả? Giữa tôi và đàn anh hoàn toàn trong sạch, còn anh thì sao nào, bị tôi không cẩn thận chạm đến vết thương lòng nên vội vàng chạy đi tìm Viên Giai Di để cho vết thương lòng của mình nguôi ngoai chứ gì?” Khóe miệng Thủy An Lạc cong lên, mang theo sự trào phúng chẳng kém cạnh chút nào. Vốn dĩ cô cũng không muốn nhắc đến chuyện này nữa, dù biết là anh tới tìm Viên Giai Di, trong lòng khó chịu vô cùng nhưng cô cũng không định nói rõ ra làm gì, bởi vì cô không có thân phận gì để mà nói anh cả. Nhưng Sở Ninh Dực lại giễu cợt mối quan hệ giữa cô và đàn anh, như thế sao cô có thể không giận cho được.

Tiếng ba viên đá cắt qua không khí vang lên, giống hệt như âm thanh vang lên ở khu xưởng bỏ hoang ngày hôm qua. Gã tài xế thô bỉ kia nhanh chóng quỳ gục xuống đất.Khóe miệng Phong Phong thoáng cong lên, kết quả mà anh mong muốn chính là đây.Ánh mắt của Sở Ninh Dực trở nên hung ác, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể giáng cho cô một cái tát. Đúng lúc này, di động của anh bỗng vang lên, Sở Ninh Dực bực tức buông tay xuống lấy di động ra nghe: “Alo...”Gã tài xế lại chẳng hề quan tâm, vẫn kiếm chuyện để nói, “Nhìn cô cũng còn trẻ, yêu sớm không tốt đâu.”

Ông - chú - đẹp - trai!!!Ông - chú - đẹp - trai!!!Trong vòng hai ngày bị bắt cóc hai lần, cho dù Thủy An Lạc có mua xổ số cũng chưa chắc đã có xác suất trúng thưởng lớn đến vậy.“Đàn anh???” Kiều Nhã Nguyễn kinh ngạc thốt lên, sau đó nhanh chóng bịt miệng mình lại, nhìn sang xung quanh, thấy không có ai nhìn sang đây mới quay lại chỉ vào Phong Phong nói với vẻ không thể tưởng tượng nổi: “Viện trưởng, tuy em còn nhỏ nhưng cô đừng lừa em chứ, anh ta là Ảnh Đế cơ mà.”

Nửa đời trước của anh, có Viên Giai Di bên cạnh bầu bạn.“Cô ấy rất quan trọng đối với cậu hả?” Anh ta mỉm cười nói.Có vẻ như người đàn ông kia đang cố gắng sắp xếp lại câu chữ trong đầu, cuối cùng mới nói: “Bởi vì cậu quan tâm đến cô ấy cho nên cậu mới sợ cô ấy sẽ biết được quá khứ mà cậu luôn trốn tránh. Xem ra đối với cậu cô ấy thật sự rất quan trọng, bằng không...” Anh ta nói rồi lấy điện thoại từ trong túi áo mình ra, sau đó tìm một bức ảnh quân phục đưa ra trước mặt Sở Ninh Dực, anh ta muốn xem Sở Ninh Dực sẽ có phản ứng thế nào.

Lạc Hiên nhếch môi, “Nếu tôi mà là ông chú biến thái thật thì cô nghĩ cô còn đứng yên ở đây được đấy à. Hơn nữa, cô phải biết là đêm hôm thế này, một cô gái trẻ như cô ở bên ngoài là rất nguy hiểm.”Thủy An Lạc chắp hai tay sau lưng chạy theo sau anh, “Vừa rồi là nói về chuyện của Viễn Tường à?”“Không thể nào, tôi nhớ mấy năm gần đây thỉnh thoảng cậu vẫn về trường cũ tập bắn súng mà, ở đó chỗ nào mà chẳng thấy có người mặc quân phục.” Anh ta nghiêm túc nhìn Sở Ninh Dực nói, “Là ai để cậu nhìn thấy quân phục mà khiến cậu mất khống chế đến mức này.”

“Không cần đâu, ngày mai tôi tự đi là được rồi, dù sao đàn anh cũng sẽ giúp tôi mà.” Thủy An Lạc không muốn anh thêm bận bởi những truyện vụn vặt như này nữa.Sở Ninh Dực nhấc cái nắp đang đậy lên, phía dưới là một đĩa cơm, nhưng cơm trong đĩa lại được làm thành hình người đang mặc quân phục.“Vậy cũng không cần anh lo.” Thủy An Lạc nói xong liền bước qua xe của anh ta, dừng lại bên đường bắt xe.

: dd soi cau mn

  • : dd soi cau mn

    “Nếu như là năm tư thì có Kiều Nhã Nguyễn là thích hợp nhất đấy, thành tích từ năm nhất tới giờ lúc nào cũng đứng đầu, ba năm nay liên tiếp luôn giữ được thành tích đạt điểm tối đa các môn chuyên ngành.” Viện trưởng đề nghị.Lạc Hiên nhìn cô nhóc đang nhảy loạn xạ kêu gào trước mặt mình thì đen hết cả mặt. Anh ta sàm sỡ con nhóc này lúc nào chứ?“Lên xe đi, biết ngay là cô sẽ bị cậu ta bỏ lại mà.” Lạc Hiên hạ cửa kính xe xuống, nói với cái giọng biết tỏng mọi thứ.

  • : dd soi cau mn

    Lạc Hiên nhìn Thủy An Lạc bị lôi xềnh xệch đi thì tâm trạng tốt lắm, con nhóc này đúng là nằm ngoài dự đoán của anh, chẳng trách ba anh lại bảo đừng có coi thường cô.Thủy An Lạc bực tức nghĩ, cái gã này sao lại bẩn tính thế cơ chứ? Anh ta cứ phải dẫn chủ đề về phía cô mới chịu được à?Hai tay ôm sách của Kiều Nhã Nguyễn siết chặt lại, “Phong Phong, ân oán giữa hai chúng ta đừng có lôi người khác vào, làm thế hèn lắm.” Cô chắc chắn là giữa hai người bọn họ có ân oán, nhưng cô thật sự không biết trước kia cô đã làm gì đắc tội anh ta nữa.

: dd soi cau mn

Ánh mắt của Sở Ninh Dực trở nên hung ác, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể giáng cho cô một cái tát. Đúng lúc này, di động của anh bỗng vang lên, Sở Ninh Dực bực tức buông tay xuống lấy di động ra nghe: “Alo...”

Viện trưởng giới thiệu khái quát tình hình của trường học xong mới quay sang nhìn về phía anh ta rồi nói, “Tình hình trường mình trước mắt thì là như vậy, nhưng sao đột nhiên em lại muốn quay lại trường hướng dẫn sinh viên thế? Tôi nhớ lâu lắm rồi em cũng đâu có tiếp xúc với y học nữa đâu, từ sau chuyện lần đó...”Từ xa Lạc Hiên đã trông thấy Thủy An Lạc xuống xe, sau đó lại thấy Sở Ninh Dực bỏ đi, thế nên lúc này mới từ từ lái xe tới gần chỗ Thủy An Lạc.Dou Zi“Bị mộng du.” Thủy An Lạc cáu kỉnh đáp lại, sau đó quay mặt đi nhìn ra cửa.

“Không quen.”Sở Ninh Dực quay ra nhìn cô gái đang ôm khư khư cánh tay mình. Thủy An Lạc liền bĩu môi nói: “Tôi đang đứng ở đây thì ông chú đẹp trai này tự dưng chạy đến kéo tay tôi. Tôi sợ quá nên hét lên.”

“Anh ta chỉ là ba của con tôi thôi, không phải là người đàn ông của tôi.” Thủy An Lạc nghiến răng nói, “Nếu như anh đang muốn xem một vở kịch hay vậy thì xin lỗi, tôi không biết làm ra cái trò hai con đàn bà cắn xé nhau chỉ vì một thằng đàn ông thế đâu.”“Tôi cũng không biết, thiếu phu nhân à. Sau này cũng đừng nói câu này trước mặt thiếu gia nhé, cậu ấy kiêng kỵ chuyện này lắm.” Thím Vu có lòng tốt dặn lại cô.“Cô thật sự cho rằng Sở Đại sẽ luôn bảo vệ Thủy An Lạc sao? Mà kể cả cậu ta có luôn bao bọc Thủy An Lạc đi chăng nữa thì chỉ cần thành tích của cô ta không đạt yêu cầu, tôi vẫn có thể khiến cho cô ta không thể nào tốt nghiệp được.”

Thủy An Lạc thấy anh dừng xe lại thì lấy làm lạ liền quay lại nhìn anh, nhưng vừa mới chạm phải ánh mắt của anh cô liền muốn chạy trốn. Cơ mà đôi mắt đó dường như ẩn chứa một thứ ma lực không thể nói rõ bằng lời khiến cho cô không thể dời mắt được.Thủy An Lạc phải lùi về phía sau một bước, mới không để mảnh vỡ của chiếc đĩa kia bắn vào chân mình.Vừa mới đẩy Viên Giai Di vào, Sở Ninh Dực liền nghe thấy tiếng hét thất thanh của Thủy An Lạc. Anh lập tức quay phắt lại và đập ngay vào mắt anh là cảnh Lạc Hiên đang túm lấy cổ tay của cô, mà cô thì đang giằng co để trốn thoát.Con nhóc này chưa chắc đã muốn đi thật, nhưng cũng không ngốc đến mức tự dưng chạy đến trước mặt Sở Ninh Dực hỏi tại sao cậu ta lại ở đây, nhưng chắc chắn nó cũng đoán được là anh sẽ không để nó đi như vậy nên thành ra lại tạo cho nó một cơ hội tốt để hét toáng lên. Mà vừa hay, tiếng hét của nó lại bị Sở Ninh Dực chưa vào hẳn bên trong nghe thấy. Như thế không cần nó phải dùng thân phận “vợ cả” đi chất vấn Sở Ninh Dực, vừa có thể giữ lại được thể diện cho mình, lại vừa khiến cho Sở Ninh Dực phải tự mình ra đây, hướng sự chú ý về phía anh, nên tạm thời nó có thể tránh được việc Sở Ninh Dực sẽ hỏi tại sao nó lại xuất hiện ở đây.

  • : dd soi cau mn

    “Để anh bảo người xử lý.” Sở Ninh Dực trầm giọng nói.Cả người Thủy An Lạc run lên, nhưng cô nhanh chóng khiến bản thân trở nên kiên cường hơn.Hai bàn tay Sở Ninh Dực đè lên vô lăng, bắt đầu từ khi nào mà Thủy An Lạc lại quan trọng đối với anh đến vậy?

    Thủy An Lạc cúi xuống nhìn đĩa cơm tan tành trên mặt đất, ngay cả đĩa sườn xào chua ngọt cũng bị liên lụy, “Cháu, cháu cũng không biết nữa.”

  • : dd soi cau mn

    BẪY HÔN NHÂN: VỢ TRƯỚC ÔM CON CHẠYSở Ninh Dực xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm, nhưng lúc lên xe động tác của anh thoáng khựng lại, ánh mắt hơi thất thần một chút rồi lại nhanh chóng cho phóng xe ra ngoài.“Đàn anh???” Kiều Nhã Nguyễn kinh ngạc thốt lên, sau đó nhanh chóng bịt miệng mình lại, nhìn sang xung quanh, thấy không có ai nhìn sang đây mới quay lại chỉ vào Phong Phong nói với vẻ không thể tưởng tượng nổi: “Viện trưởng, tuy em còn nhỏ nhưng cô đừng lừa em chứ, anh ta là Ảnh Đế cơ mà.”

    “Mẹ nó, hôm nay cưng phải vui vẻ với ông đây.” Gã thô tục nói.Viện trưởng lắc đầu: “Có mấy ai mới 16 tuổi đã giành được giải thưởng cao quý nhất về y học như em đâu.”Lúc này tâm trạng của Thủy An Lạc cũng nguôi ngoai đi ít nhiều, “Thím Vu, sao anh ấy lại xuất ngũ thế ạ?” Lúc Sở Ninh Dực trông thấy bộ quân phục kia mới tự dưng nổi khùng lên như vậy, nên chuyện này chắc chắn có liên quan đến việc hồi anh còn ở trong quân đội.

    Ông - chú - đẹp - trai!!!Nhưng, khi anh lại trông thấy chiếc xe bên ngoài kia, trong mắt bỗng lóe lên một tia sáng.Cả người Thủy An Lạc run lên, nhưng cô nhanh chóng khiến bản thân trở nên kiên cường hơn.

    Thím Vu thấy Thủy An Lạc nói vậy liền ngồi xuống cạnh cô, nghĩ nghĩ một hồi rồi mới mở lời: “Chuyện cũng lâu lắm rồi, chắc cũng phải tới mười năm rồi ấy, lúc đó cháu vẫn còn nhỏ nên chắc cũng không nhớ đâu. Hồi đó, thành phố A từng xảy ra một vụ nổ lớn, hình như chết rất nhiều người. Lúc đó thiếu gia là binh sĩ phụ trách nhiệm vụ cứu viện. Nhưng sau đó không biết tại làm sao bên trong chỗ cứu viện lại đột nhiên bị nổ mạnh thêm lần nữa. Cha của cô Viên Giai Di cũng chết trong chính vụ nổ lần đó.” Thím Vu sụt sịt nói.“Sao thế, bởi vì cậu ta không đáng để cô phải làm như vậy à?” Lạc Hiên nhếch mày gặng hỏi.“Buông tôi ra.” Thủy An Lạc ra sức vùng vẫy, đáng tiếc cô không phải là đối thủ của gã nên đã nhanh chóng bị lôi vào bụi cỏ.Dou Zi

  • : dd soi cau mn

    Sở Ninh Dực nhướng mày, hiển nhiên tâm trạng cũng tự nhiên tốt hơn, câu “ông chú” này gọi hay lắm.Phong Phong vẫn nhìn cô một cách nhàn nhã, có vẻ như đang đợi cô dẫn mình đi tham quan trường thật.“Cô ấy rất quan trọng đối với cậu hả?” Anh ta mỉm cười nói.

    BẪY HÔN NHÂN: VỢ TRƯỚC ÔM CON CHẠYThủy An Lạc ngẩng lên đối diện thẳng với bàn tay của anh, không hề có ý né tránh.

    Hai tay ôm sách của Kiều Nhã Nguyễn siết chặt lại, “Phong Phong, ân oán giữa hai chúng ta đừng có lôi người khác vào, làm thế hèn lắm.” Cô chắc chắn là giữa hai người bọn họ có ân oán, nhưng cô thật sự không biết trước kia cô đã làm gì đắc tội anh ta nữa.“Hừ, mộng du mà cũng đi xa quá nhỉ.” Sở Ninh Dực cười lạnh một tiếng rồi dừng xe lại bên cầu.

: dd soi cau mn

“Anh cho tôi xuống phía trước là được rồi.” Thủy An Lạc nghĩ, cô không xui xẻo đến nỗi gặp ngay phải xe lậu* đấy chứ?

“Anh Lạc, Lạc Lạc nhà tôi còn nhỏ. Mà dạo này lại xuất hiện nhiều ông chú thích ấu dâm lắm, cho nên đề phòng một chút thì vẫn hơn.” Sở Ninh Dực nói câu đó một cách bình thản nhẹ tênh.“Đúng rồi, tôi muốn đón ba tôi về viện, mai tôi sẽ đi tìm đàn anh để giải quyết chuyện này.” Thủy An Lạc lên tiếng, nhưng vừa nói xong liền cảm thấy nhiệt độ trong xe bỗng giảm xuống luôn vài độ.

“Tôi thuê các anh tới làm việc không phải để nghe các anh nói với tôi là không thể được. Không làm được, nếu vậy tôi nghĩ các anh có thể tới phòng nhân sự lĩnh lương tháng này rồi đi luôn được rồi đấy.” Sở Ninh Dực trầm giọng nói, nghe thấy tiếng gõ cửa mới tháo tai nghe xuống nói, “Vào đi.”Kiều Nhã Nguyễn ngượng ngùng đi từ sau giá sách ra, “Dạ, Viện trưởng, thật ngại quá.” Kiều Nhã Nguyễn nói xong liền nhìn thấy bản mặt nhơn nhơn của Phong Phong. Vẻ mặt cô nàng lập tức chuyển thành đen sì sì, cái gã này đúng là âm hồn bất tán mà.