Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

Bu bahis siteleri dışında diğer.

Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan


Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan


Sở Ninh Dực nhìn hai người họ đi vào, sau đó lấy di động ra để xem hình cảnh phóng đại mà An Phong Dương gửi tới, bên dưới còn có thêm một dòng: Chúc mừng, cậu đoán trúng rồi! Vị trí hiện tại của cậu chính là vị trí phòng học năm lớp hai của Em Đẹp Gái đó.

Cố Minh Hạo cúi đầu nhìn thuốc ngủ đang đặt trên bàn, dường như nếu không có chúng thì hắn chẳng thể nào đi vào giấc ngủ.Sở Ninh Dực: Chứ không thì sao? Tôi rảnh quá chắc?Có lẽ là vì căn phòng tối xuống nên Bánh Bao Đậu yên lặng hơn rất nhiều, thế nhưng cái miệng nhỏ vẫn không chịu ngừng lại, vẫn léo nha léo nhéo một hồi.Dou Zi

Sau khi rời khỏi viện dưỡng lão, Cố Minh Hạo phóng thẳng xe ra khỏi thành phố.Cố Minh Hạo phát hiện, kể từ sau khi hắn tới thành phố A, mọi chuyện lại khó đối phó hơn những gì hắn nghĩ trước đây, hắn không thể đoán ra mục đích của Sở Ninh Dực đằng sau mỗi quyết định của anh.“Cô Hạ?” An Phong Dương nhíu mày suy nghĩ, một lát sau mới nhớ ra đó là ai, “Mời cô ta vào đây.”Đột nhiên, một con rồng màu tím cắt ngang qua bầu trời đêm khiến Thủy An Lạc kinh ngạc hô lên. Một luồng sáng màu đen bất ngờ xông về phía Thủy An Lạc, thế nhưng cái đuôi của rồng tím kịp thời quét ngang, quật cho luồng sáng đen kia vỡ vụn. Nhưng đuôi của rồng tím cũng bị thương, máu me đầm đìa.]

“Anh nói xem, người ta có lỗi gì với anh hả?” Thủy An Lạc tựa đầu vào lưng anh, thật ấm áp.Mắt Thủy An Lạc lập tức sáng như sao nhìn ông xã nhà mình, quả nhiên không có chuyện gì mà ông xã của cô không nghĩ ra.An Phong Dương:...

Cố Minh Hạo hơi dừng một chút, nụ cười cũng không thoải mái như lúc trước: “Đúng thế, Sở tổng cũng là vì cậu thôi, thế nhưng cậu chẳng biết thỏa mãn gì cả.”Nhìn thấy mẹ mình, cảm xúc tự nhiên sẽ bị ảnh hưởng, hoặc là, hắn đang nghĩ tới chuyện của năm ấy, khi hắn tự tay giết chết cha mình.Sở Ninh Dực nhìn hai người họ đi vào, sau đó lấy di động ra để xem hình cảnh phóng đại mà An Phong Dương gửi tới, bên dưới còn có thêm một dòng: Chúc mừng, cậu đoán trúng rồi! Vị trí hiện tại của cậu chính là vị trí phòng học năm lớp hai của Em Đẹp Gái đó.

Thủy An Lạc: “...”An Phong Dương: Vậy nên kết quả là, Cố Minh Hạo vì mẹ của mình mà xây nên cái viện dưỡng lão này, mà căn phòng của mẹ hắn chính là phòng học năm xưa mà hắn đã học chung với Em Đẹp Gái! Hắn muốn mượn chuyện này để ảo tưởng như thể mẹ của hắn cũng có được sống trong khoảng thời gian hạnh phúc nhất của hắn.Bánh Bao Đậu quay trở lại, hai bàn tay bé xíu ôm lấy chăn như thể sợ bị ngã xuống, cười tít mắt nhìn ba mình.

Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

  • Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

    “Tại sao lại đối xử với em như thế, em chỉ muốn có một người mẹ như bác gái thôi mà?” Giọng nói của Hạ Lăng cũng nhuốm màu bi thương.Người vui vẻ nhất không ai khác chính là Bánh Bao Đậu. Bé tắm xong liền nhảy tới nhảy lui trên giường, lúc này Sở Ninh Dực đang gọi điện thoại cho thư ký.“Đương nhiên là vô dụng thôi, nhưng mà con vẫn hy vọng mẹ có thể đồng ý!” Tiểu Bảo Bối vùi trong lòng của Thủy An Lạc, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn cô.

  • Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

    Trong lòng An Phong Dương khẽ thấp thỏm, cô ta chuẩn bị diễn vở kịch nào đây?“Tinh thần của bác Kê không tốt lắm, mấy người là thân thích thế nào của bà ấy? Trước đây không có nghe nói là bà ấy có người thân.” Nhân viên công tác hỏi.“Thần kinh của Cố Minh Hạo không được bình thường là sự thật, vậy nên hắn làm gì cũng không thể coi là bình thường được!” Sở Ninh Dực vừa nói vừa đem cá đã được xử lý bày ra đĩa, bỏ thêm rượu gia vị cùng muối ăn, sau đó nhận hành tây mà Thủy An Lạc đưa tới rồi nhanh chóng xắt mỏng: “Vậy nên anh hoàn toàn có quyền nghi ngờ rằng, viện dưỡng lão đó có liên quan tới hắn ta.”

Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

Cố Minh Hạo liếc nhìn anh qua kính chiếu hậu, lên tiếng an ủi: “Sở tổng không cần quá để ý như vậy, y học bây giờ phát triển lắm, nhất định sẽ có cách thôi.”

“Có thể có cái gì chứ? Bọn em cũng chỉ học tiểu học ở đó thôi mà.” Thủy An Lạc nói.“Hay là hôm nay để tôi làm tài xế nhé, thế nào?” Cố Minh Hạo mỉm cười nói, dường như ngày nào hắn cũng chỉ có mỗi một vẻ mặt như vậy.Sở Ninh Dực nắm chặt bàn tay cô, ngẩng đầu nhìn Cố Minh Hạo cũng vừa bước ra.Cố Minh Hạo vào theo, sắc mặt đã khôi phục lại vẻ bình thường.

Sở Ninh Dực: Mẹ của hắn cũng có bệnh tâm thần giống hắn, có lẽ có liên quan đến người cha của hắn năm xưa, chỉ là Cố Minh Hạo đã hết thuốc chữa rồi thôi.“Đã sắp xếp người bên phía trường tiểu học rồi.” Vệ sĩ A Nại trả lời.

Sau khi Sở Ninh Dực ngồi xuống rồi mới nói: “Tôi vừa bảo trợ lý đi xin phép rồi, nói là đến thăm ngươi quen.”Hắn đã cho bà vô số tiền tài, nhưng không thể ngờ rằng, người phụ nữ hăng hái như bà trước kia lại thành ra bộ dạng ngày hôm nay.“Em lại mơ tới nó.” Thủy An Lạc nói, đại não của cô cứ như bị thiếu dưỡng khí thế nhưng cảnh tượng vừa rồi cô lại nhớ cực kỳ rõ ràng.

Thủy An Lạc đi ra tới cửa, quay đầu nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh giường, cơ thể hắn cứng đờ như bị đả kích nặng nề.“Cộc cộc cộc...” Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.Thủy An Lạc vội vàng đứng dậy cầm lấy xẻng xào rau trong tay Sở Ninh Dực: “Anh mau đi ra ngoài đi, lát nữa là Tiểu Bảo Bối vào đấy!”“Cô Hạ, có nhiều lúc, không phải vấn đề đúng hay sai mà căn bản nó vốn đã là sai lầm.” An Phong Dương trầm trầm đáp lời. “Tôi vẫn còn việc phải làm, nếu cô Hạ đây không còn việc gì khác thì xin mời về cho.”

  • Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

    Sở Ninh Dực mặt không đỏ tim không đổi nhịp nói: “Là một người bạn của mẹ tôi, bạn bè ra nước ngoài định cư đã nhiều năm nhưng gần đây mẹ tôi hay nhắc tới, cho nên đến thăm một chút.”Sở Ninh Dực hôn lên má cô một cái: “Anh bắt đầu có cảm giác như đang đánh du kích với con trai của mình rối đó!” Sở Ninh Dực nói rồi xoay người ngồi xuống xe đẩy, anh vừa mới mở cửa thì vừa hay Tiểu Bảo Bối cũng đi vào.Bánh Bao Đậu quả quyết ngậm miệng, không nói thì không nói, quát gì mà quát chứ.

    Nhân viên công tác gật đầu: “Sở tổng có việc gì cứ gọi tôi! Tôi đi làm việc trước.”

  • Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

    “Được, nếu con đã có quyết định thì mẹ ủng hộ con.” Thủy An Lạc vuốt ve gương mặt của Tiểu Bảo Bối: “Con lớn rồi, biết tự quyết định rồi, nhưng mà mẹ cảm thấy mất mát lắm.”Lần này Hạ Lăng không tiếp tục dây dưa nữa, chỉ tủi tủi hờn hờn rơi nước mắt rời đi.“Nơi này thay đổi nhiều như vậy rồi, có gì hay mà xem?” Thủy An Lạc khẽ rụt cổ, tỏ ý trời lạnh quá, cô muốn về nhà.

    “Ba, mẹ, con về rồi!” Thanh âm của Tiểu Bảo Bối từ bên ngoài truyền vào.“Kê? Ai họ Kê?”“Đương nhiên là vô dụng thôi, nhưng mà con vẫn hy vọng mẹ có thể đồng ý!” Tiểu Bảo Bối vùi trong lòng của Thủy An Lạc, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn cô.Trong phòng, Thủy An Lạc nhìn người phụ nữ đang ngẩn người ôm búp bê ngồi trên giường. Người phụ nữ này gầy như que củi, như thể cả người của bà ấy không có lấy nổi một lạng thịt, xương gò má gồ lên trông rất đáng sợ.

    Không biết có phải nhờ lời nói của Sở Ninh Dực có tác dụng hay không mà cuối cùng Thủy An Lạc không còn sợ hãi nữa. Cô từ từ nằm xuống rồi ôm Bánh Bao Đậu vào lòng.“Vẫn ổn, chỉ là từ sau khi bị thương thì tôi ít khi đi ra ngoài, có chút không quen.” Thanh âm của Sở Ninh Dực trầm thấp, giống y như một cậu thiếu niên tự ti.Nghĩ tới việc Tiểu Bảo Bối, Bánh Bao Đậu và Bánh Bao Rau gặp chuyện không may, chắc cô cũng phát điên, phần nào hiểu được tâm tư của bà ấy.

    Tiểu Bảo Bối nghiêm túc gật đầu một cái, so với ba thì mẹ càng quan trọng với nhóc hơn, đây vẫn luôn là tôn chỉ của Tiểu Bảo Bối từ trước đến giờ.“Tại sao lại đối xử với em như thế, em chỉ muốn có một người mẹ như bác gái thôi mà?” Giọng nói của Hạ Lăng cũng nhuốm màu bi thương.An Phong Dương: Vậy nên kết quả là, Cố Minh Hạo vì mẹ của mình mà xây nên cái viện dưỡng lão này, mà căn phòng của mẹ hắn chính là phòng học năm xưa mà hắn đã học chung với Em Đẹp Gái! Hắn muốn mượn chuyện này để ảo tưởng như thể mẹ của hắn cũng có được sống trong khoảng thời gian hạnh phúc nhất của hắn.Thủy An Lạc ở trên lầu đổi thuốc cho Bánh Bao Rau xong, sau đó đợi đến khi con trai ngủ say rồi mới ra khỏi phòng.

  • Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

    BẪY HÔN NHÂN: VỢ TRƯỚC ÔM CON CHẠY“Vậy đi viện dưỡng lão đi! Cái trường tiểu học mới xây đó cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta.” Thủy An Lạc tỏ vẻ đương nhiên nói.Thủy An Lạc bừng tỉnh, tiếng kêu sợ hãi càng trở nên rõ ràng hơn trong đêm tối.

    Dou ZiThủy An Lạc đẩy xe lăn, Sở Ninh Dực cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho An Phong Dương.

    Thủy An Lạc hơi sững người, ngơ ngác nói: “Còn phải xin phép trước nữa à?”[Dưới bầu trời đêm, Thủy An Lạc đứng trong một khu rừng, nhìn luồng ánh sáng tím cách đó không xa, cô khẽ nhíu mày: “Ngươi là ai?” Thủy An Lạc không tin quỷ quái nên dứt khoát hỏi thẳng.

Cổng Game Đẳng Cấp Quốc Tế Có Lừa Đảo Không: Uy Tín Khong Bi Chan

Lần này Hạ Lăng không tiếp tục dây dưa nữa, chỉ tủi tủi hờn hờn rơi nước mắt rời đi.

Cố Minh Hạo chỉ cười không lên tiếng.Đột nhiên, một con rồng màu tím cắt ngang qua bầu trời đêm khiến Thủy An Lạc kinh ngạc hô lên. Một luồng sáng màu đen bất ngờ xông về phía Thủy An Lạc, thế nhưng cái đuôi của rồng tím kịp thời quét ngang, quật cho luồng sáng đen kia vỡ vụn. Nhưng đuôi của rồng tím cũng bị thương, máu me đầm đìa.]

“Cô Hạ, cô không hiểu những gì tôi nói à? Đối mặt với cô, mẹ tôi chỉ có thể nhớ đến em gái tôi, như thế chỉ khiến bà đau lòng hơn thôi.” An Phong Dương trầm giọng.Thủy An Lạc nghe nghe rồi ngủ mất. Sở Ninh Dực nghe được từ đầu đến đuôi cơ mà chẳng hiểu một câu nào cả, mãi đến khi Bánh Bao Đậu nói mệt ngủ rồi, anh mới nhắm mắt lại.