Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

Bu bahis siteleri dışında diğer.

Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập


Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập


Điểm tốt duy nhất khi đeo cái mác trung lập là đi đến đâu cũng không bị người ta bắn.

“Tivi?” Cố Tỉ Thành bật cười, nói: “Có bao nhiêu phần là thật chứ?”BẪY HÔN NHÂN: VỢ TRƯỚC ÔM CON CHẠYSở Lạc Nhất mặt đầy vạch đen. Các anh mới là ma quỷ ấy, Cố Tỉ Thành nhà cô còn lâu mới là ma quỷ.Cố Tỉ Thành nheo mắt nhìn Sở Lạc Nhất: “Cái đồ nhát gan như em chỉ cần một buổi tối đã không còn biết mình là ai nữa rồi mà còn muốn tham gia cái trò khủng bố như diễn tập quân sự này nữa sao? Tô tông ơi, em xong chưa hả! Muốn hại ai thế?”

Dou Zi“Cô...” Sở Lạc Nhất còn chưa ra khỏi rừng thì bầu trời đột nhiên xuất hiện âm báo có thể rút đạn tín hiệu.“Vậy các anh bị anh ta giết cũng đâu có thiệt. Các anh nghĩ mà xem, anh ta là người từng giết được cả Thủ trưởng cơ mà.” Sở Lạc Nhất an ủi ba người họ.“Bị giết cái rắm!” Người lính kia có chút kích động nói, “Bởi vì bắn chết từ xa cho nên lúc quân Đỏ đến bắt tù binh, người bị giết thật đã bị tên Cố Tỉ Thành kia giấu đi rồi. Còn cậu ta thì giả làm thi thể trà trộn vào nội bộ quân Đỏ. Vào lúc quân Đỏ sắp thắng, cậu ta liền giết chết chỉ huy của quân Đỏ.”

“Cô nói Cố Tỉ Thành ấy hả?” Người lính còn lại lên tiếng, “Cô không biết Cố Tỉ Thành à?”“Cáo già, năng lực của cậu không bằng lúc trước rồi.” Lục Nam Phong nhìn người đàn ông phía đối diện liền cười, nói.Tuy Lão Lưu nói vậy, nhưng bọn họ đều có thể nghe ra được, lời này trái lòng đến nhường nào.

Ánh mặt trời ló dạng, rọi sáng cả một vùng.“Vậy anh đang làm gì thế?” Sở Lạc Nhất càng thấy khó hiểu hơn.Thân là một Trung tá mà nằm bò ở đây làm cái quái gì vậy hả?

Cậu lính vừa mắng người ngẩng đầu nhìn kỹ, vừa hay thấy phù hiệu trên áo cô.Thiếu tướng nghĩ nghĩ một chút, quả thực đúng là như vậy.“Cầm tinh anh thì có! Mau thả em xuống!” Sở Lạc Nhất hừ một tiếng rồi đập đập vào lưng của anh: “Đây là công việc của em! Hơn nữa em là phe trung lập! Trung lập đó! Anh làm thế này là phạm quy!” Sở Lạc Nhất vừa hô vừa đập lên lưng Cố Tỉ Thành, ý bảo anh mau thả cô xuống.

Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

  • Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

    “Có không ít đâu.” Trung tá nhàn nhạt nói: “Lúc cô lên núi không gặp phải à?”Bầu không khí đột nhiên có chút áp lực. Sở Lạc Nhất nhìn bọn họ mà không biết nên an ủi thế nào.“Thủ trưởng, có nên nói Lục Nam Phong chuyển công thành thủ không?” Thiếu tướng đứng bên cạnh Sư Hạ Dương lên tiếng hỏi.

  • Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

    Đào thải là cơ chế tồn tại của tất cả mọi nơi, nhất là trong quân đội. Đào thải là để tốt cho bọn họ. Dù sao trên chiến trường chân chính, sẽ không có ai cho bọn họ cơ hội diễn tập.BẪY HÔN NHÂN: VỢ TRƯỚC ÔM CON CHẠY“Ngoại trừ nhân viên y tế ra chẳng lẽ phe trung lập còn ai khác?” Lục Nam Phong nheo mắt nhìn Sở Lạc Nhất.

Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

“Tính kéo bè kéo lũ đánh nhau à?” Sở Lạc Nhất chớp chớp mắt hỏi.

“Cô là chiến sĩ của đơn vị nào hả? Sao lại không có quy củ như vậy?”Cho nên mấy người tù binh của quân Đỏ lúc này đang ngồi dưới đất hậm hực. Sở Lạc Nhất vừa tới, ba người kia nhìn thấy cô, cơn tức lại càng lớn hơn: “Oh đệch, quân Xanh lại tìm một con nhóc con đến canh giữ chúng ta, khinh người quá đáng.”“Tôi nghĩ lần này phòng chỉ huy của quân Đỏ chưa chắc đã nằm trong phạm vi của bọn họ đâu.” Lão Hổ đứng sau lưng Cố Tỉ Thành nói.Cố Tỉ Thành đi thẳng xuống núi, thản nhiên nói, “Tôi đã bảo rồi, hướng gió... ngày mai sẽ thay đổi.” Đám cáo già kia giỏi thay đổi thế nào, anh đã rất rõ ràng, cho nên anh phải ra tay phòng trước.

Dưới chân núi, nhóm thủ trưởng đang xem xét tình huống lần này trong phòng chỉ huy.Má ơi! Trung tá!

Cô cảm thấy nhất định là cái người đàn ông này đang giả vờ thần bí đây mà.Sở Lạc Nhất vẽ xong một bức tranh liền vội vàng chuyển địa điểm, cô còn phải đến điểm tiếp theo, nơi thực sự có chiến tranh.Lục Nam Phong: “...”

Cho nên, chuyện giải ngũ này là đương nhiên.Sở Lạc Nhất thấy hai người họ đến gần. Dường như ngay cả bầu không khí cũng trở nên căng thẳng hơn vào ngay lúc này.Cố Tỉ Thành quan sát đám người vừa mưới xuất hiện còn đang cẩn thận quan sát tình hình xung quanh: “Quân Đỏ!” Cố Tỉ Thành trả lời, sau đó nâng súng trong tay mình lên.Cô nhớ cái tên này. Đây chính là cái người đã trở thành đại đội trưởng duy nhất của Sói Tuyết sau khi Cố Tỉ Thành rời đi.

  • Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

    Thế nên mới có câu nói: Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.“Ồ, không phải định theo đuổi tôi à, mắc gì truy vấn tôi như vậy? Đi đây.” Sở Lạc Nhất nhìn anh ta như nhìn người có bệnh, sau đó xoay người bỏ đi.“Này, chiến sĩ nhỏ, cô tên gì, đơn vị nào thế?” Lục Nam Phong đột nhiên mở miệng hỏi.

    Cũng bởi vì nhưng tin tức báo đến liên tục thế này mà bầu không khí dần trở nên khẩn trương hơn. Người nào phá hủy được mười cái trước tiên là người đó có thể bắn đạn tín hiệu, đồng nghĩa với việc phe đó có thể lấy được quyền tấn công.

  • Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

    Thế nhưng tạo hóa trêu ngươi, lần nào cũng là hai người này tiên phong, sau đó liều mạng tranh đoạt.Cố Tỉ Thành và Lục Nam Phong là bạn thời đại học, cũng là đối thủ từ lúc đó đến tận bây giờ. Bàn về tài năng quân sự thì hai người họ sàn sàn ngang nhau, ngay cả thân thủ cũng chẳng phân được cao thấp.“Ui chao, anh buông em ra!” Sở Lạc Nhất lảo đảo bị Cố Tỉ Thành kéo xuống dưới, nhưng bước được mấy bước Cố Tỉ Thành nhận thấy tư thế như này không được tốt lắm, cho nên anh vác luôn Sở Lạc Nhất lên vai rồi nghênh ngang bước đi.

    “Bị giết cái rắm!” Người lính kia có chút kích động nói, “Bởi vì bắn chết từ xa cho nên lúc quân Đỏ đến bắt tù binh, người bị giết thật đã bị tên Cố Tỉ Thành kia giấu đi rồi. Còn cậu ta thì giả làm thi thể trà trộn vào nội bộ quân Đỏ. Vào lúc quân Đỏ sắp thắng, cậu ta liền giết chết chỉ huy của quân Đỏ.”Sở Lạc Nhất giả vờ không biết lắc đầu. Cô biết Cố Tỉ Thành, nhưng không biết lão cáo già mặt cười Cố Tỉ Thành, cho nên vậy cũng không tính là nói láo đúng không, thực sự không thể gọi là nói láo được!BẪY HÔN NHÂN: VỢ TRƯỚC ÔM CON CHẠYCố Tỉ Thành nhìn bộ dạng này của Sở Lạc Nhất không nhịn được lại đưa tay lên xoa đầu cô: “Đồ ngốc.”

    Anh lính dừng một lúc, kỳ thực đúng là không sai, mấu chốt là, năm đó Cố Tỉ Thành quá sắc bén, thiếu chút nữa khiến Thủ trưởng tức chết.“Thù lớn đấy, đánh suốt mấy năm nay rồi.” Trung tá nói xong liền quay đầu nhìn Sở Lạc Nhất: “Cô biết hai người bọn họ?”Cố Tỉ Thành nhìn xung quanh, trông thì có vẻ yên tĩnh, không biết là ẩn chứa bao nhiêu nguy hiểm.

    Lão Lưu cúi đầu siết chặt vết thương trên tay, “Rút đi, rút đi, rút cũng tốt, không phải... vất vả dậy sớm thức khuya nữa.”Sở Lạc Nhất: “...”Sở Lạc Nhất chớp chớp mắt, đúng thế, tại sao cô lại ở chỗ này thế nhỉ?Cần phải giải thích cái vấn đề tại sao cô lại ở đây nguyên một ngày như thế nào đây?

  • Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

    “Mỗi một người lính còn mặc quân trang ngày nào thì ngày ngày đó đều phải chuẩn bị tư tưởng ngay một giây kế tiếp sẽ phải ra chiến trường, em hiểu không?” Cố Tỉ Thành nghiêm túc nói.“Cẩn thận có rắn!”Sở Lạc Nhất cứng họng ba giây đồng hồ rồi lại nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường rất nhanh. Cô vỗ vai anh, nói: “Đội trưởng Cố cứ yên tâm đi, trước khi kết thúc diễn tập quân sự, tôi chắc chắn sẽ khiến trái tim nóng hừng hực của ngài biến thành trái tim lạnh lẽo như băng!”

    “Không thấy!” Sở Lạc Nhất quả quyết nói, chủ yếu là không có con rắn nào dám tới gần cô cả.Sở Lạc Nhất cũng biết về Đại đội Sói Tuyết. Lúc ông ngoại còn tại chức đã bồi dưỡng một đội nhóm nhân tài đặc biệt, đó chính là đại đội Sói Tuyết bây giờ.

    Cố Tỉ Thành đúng là nghĩ như vậy, sau khi tốt nghiệp đại học, bọn họ được phân đến hai đơn vị khác nhau, vẫn không thể tranh cao thấp lần nào, lúc này anh thực sự muốn so một lần.Sở Lạc Nhất thấy hai người bên kia thoáng liếc mắt nhìn qua bên này rồi lại cắm đầu đánh nhau liền hiểu ra, rõ ràng bọn họ cũng biết sự tồn tại của vị Trung tá này.

Uy Tín Lừa Đảo: Game Thể Thao Trí Tuệ Đăng Nhập

“Cái cô chưa biết còn nhiều lắm!” Trung tá nói xong thì đã thấy hai bóng người xông tới.

Dou ZiXung quanh truyền đến âm thanh loạt xoạt, vành tai của Cố Tỉ Thành khẽ động rồi nhanh chóng kéo Sở Lạc Nhất trốn sau một thân cây cổ thụ.

“Có chết cũng không làm quân đào ngũ! Cơ hội tốt như vậy bày ra trước mặt vì sao tôi lại chỉ vì muốn sống lâu hơn một chút mà phải mang cái danh đào ngũ chứ! Chết thì chỉ đơn giản là chết! Hơn nữa chết trong tay con cáo già như cậu cũng không tính là mất mặt!” Người lính già kia nói rồi dứt khoát quẳng khẩu súng trong tay xuống, chờ đợi quân Xanh tới nhận ba “cái xác” này.“Có không ít đâu.” Trung tá nhàn nhạt nói: “Lúc cô lên núi không gặp phải à?”